(08) 9344 4437 / 0423 935 495 perthvietnamesecatholic@gmail.com

LÁ THƯ MỤC VỤ

Sau biến cố xảy ra trong đêm Vọng Giáng Sinh năm 1978 ở trại Suối Máu , Biên Hoà ( trước kia là trại giam các tù binh cộng sản gọi là trại Tân Hiệp), các người quản lý trại tù cộng sản đã học được một bài học về giá trị thiêng liêng và những kỷ niệm tuyệt vời đã khắc sâu trong tâm khảm các tù nhân miền Nam mỗi lần Giáng Sinh về. Vì thế, cứ gần đến Giáng Sinh là họ gia tăng các biện pháp đề phòng, giăng thêm các mạng lưới ‘ăn-ten’ để nghe ngóng, những kẻ ‘có máu mặt’ sẽ bị kêu lên phòng an ninh để ‘làm việc’ (nghĩa là bị hỏi cung và nhận mấy lời hăm dọa), nhất là biện pháp mà họ cho là rất ư hiệu nghiệm, đó là đem các linh mục ‘cất’ vào chỗ đặc biệt đến sau Giáng Sinh mới thả ra… Điều đó có nghĩa là bằng mọi cách họ không cho tù nhân mừng lễ.

Do đó, mỗi lần Giáng Sinh về, không ít người tù sống trong tình trạng căng thẳng. Họ căng thẳng không phải vì Giáng Sinh mà vì những cái bên lề Giáng Sinh. Nào là căng thẳng vì lệnh cấm tụ tập năm ba người vì bị tình nghi là truyền đạo; nào là không được ngồi ăn chung với nhau vì sẽ bị kết tội là ăn mừng lễ cả; thậm chí ngồi riêng một mình trong một xó cũng bị cấm vì bị qui kết là thầm thỉ đọc kinh; kẻ chắp tay sau đít đi lửng thửng một mình cũng sẽ bị tội đang suy niệm về tôn giáo…Đã vậy, họ không cho thân nhân thăm nuôi tù trước lễ Giáng Sinh, bưu phẩm (quà thăm nuôi gửi bằng đường bưu điện) cũng bị giam lại đến sau Giáng Sinh mới phát (có gói chỉ còn cái bọc giấy vì chuột đã xơi hết rồi) . Tóm lại, tù nhân không có lối thoát, đàng nào cũng chết !

Có lẽ vì những cấm đoán ngặt nghèo như vậy mà mỗi lễ Giáng Sinh trong tù lại mang một ý nghĩa rất thiêng liêng bởi những cái ‘bên lề’ đã bị gạt bỏ thẳng thừng. Thân phận người tù đành phải chịu vậy nhưng những ai không ở trong tù có cảm thấy căng thẳng mỗi dịp Giáng Sinh về ? Vẫn có căng thẳng đấy ! Nào là lo lắng vì tình trạng kinh tế không dồi dào lắm khiến vợ chồng con cái không diện quần áo đẹp bằng gia đình người ta; nào là nhà hàng xóm trang hoàng đèn nến rực rỡ vậy mà nhà mình thì tối om; nào là gia đình người ta có hang đá đẹp làm sao còn nhà mình cứ y như ‘Ga Cầu Hang’ ở Gò Vấp; nào là phải ‘chạy quà cáp’ với ‘phong bì’ cho các xếp lớn trong chỗ làm rồi đủ thứ quà Giáng Sinh cho nhiều người lắm; nào là Giáng Sinh năm nay gia đình người ta kéo nhau đi ‘holiday’ mãi tận đâu đâu mà nhà mình chỉ có đi ra đi vào; nào là phải ngồi nhìn vào chính mình để dọn mình xưng tội, có lẽ đây là điều gây nhiều căng thẳng nhất. Thế là trong tù ngoài tù đều như nhau,

Còn những nhân vật năm xưa có căng thẳng không ? Có đấy ! Trước đó ít lâu, chính trinh nữ tên là Maria đã rất căng thẳng khi nghe lời chào của sứ thần Gabriel, rồi bài Tin Mừng Chúa Nhật nầy cho chúng ta thấy nỗi căng thẳng của thánh Giuse khi biết Maria mang thai. Trong đêm cực thánh, các chú chăn chiên cũng căng thẳng khi các thiên sứ hiện ra cùng họ đã phải trấn an rằng “Đừng sợ ! Nầy ta đến mang cho các người một tin vui…” Sau Giáng Sinh là đến chính vua Hêrôđê căng thẳng đến độ phải tìm giết cho bằng được em bé đó thì mới an tâm !

Tôi rất thích nhận xét của linh mục Giuse Đinh Tiến Hưng (Thái Bình) như sau : “Chúng ta thử nhìn vào thực tế, tại khắp các nhà thờ, các thánh đường của chúng ta, trong những ngày nầy, mọi người đều đang háo hức, nô nức chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh. Lễ Giáng Sinh đã trở thành phổ biến với tất cả mọi người trên thế giới, dù là người Kitô-hữu hay không. Đây tưởng chừng là một cơ may, một cơ hội để giới thiệu cho mọi người biết Đức Giêsu là Đấng Emmanuel, nhưng sự thật thì không phải như thế. Việc mừng lễ Giáng Sinh dường như đang mất dần ý nghĩa, vì mọi người đang coi đây là một lễ hội như bao nhiêu lễ hội khác. Dẫu tại các nhà thờ vẫn có hát thánh ca, nhưng có lẽ mọi người chú ý nhiều hơn đến đèn hoa rực rỡ, đến văn nghệ múa nhảy, đến vui chơi giải trí và nghỉ ngơi. Đó chẳng phải là Thiên Chúa đang dần dần bị lãng quên trong chính những vui chơi náo nhiệt của con người đó sao.” Chưa nói đến vô vàn con người lợi dụng lễ Giáng Sinh để lao vào ăn chơi sa đọa !

Vì thế, tôi thiển nghĩ chính Thiên Chúa cũng căng thẳng trong mỗi dịp Giáng Sinh về. Vì Ngài tôn trọng tự do của từng người nên Ngài hồi hộp không biết có được mấy ai nhìn ra tình yêu vô biên khi Con của Ngài giáng trần để cứu chuộc họ, hay là nhân dịp nầy mà lạnh lùng quay lưng lại với Ngài !
Linh mục Phạm Quang Hồng.

LTMV IV MV A.pdf